JSN_TPLFW_TOGGLE_MENU
Chuyên đềHiệp định đã ký kếtCPTPPPhân tích đánh giá tác độngTác động của TPP đối với thương hiệu tại Malaysia

Tác động của TPP đối với thương hiệu tại Malaysia

Malaysia-1

Sau nhiều năm đàm phán, Malaysia, Brunei, Chile, New Zealand, Singapore, Úc, Canada, Nhật Bản, Mexico, Peru, Mỹ và Việt Nam năm ngoái đã đạt được một thỏa thuận thương mại tự do đa phương về chính sách kinh tế được gọi là Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP).

TPP bao gồm một phạm vi rộng của các chính sách, nhưng đối với bài viết này chúng tôi sẽ tập trung vào một số quy định sở hữu trí tuệ của hiệp định và ảnh hưởng của những quy định này đến luật thương hiệu hiện hành của Malaysia.

Điều 18, chương 18 của TPP quy định mức bảo vệ IP tối thiểu mà một bên tham gia thỏa thuận TPP phải đưa ra và thực thi. Nói chung, Malaysia phù hợp với hầu hết các yêu cầu nhưng phải có một số thay đổi nếu Malaysia muốn gia nhập TPP.

Các loại dấu hiệu được xem là nhãn hiệu

Điều 18.18 quy định rằng các quốc gia ký kết TPP không được quy định dấu hiệu phải được nhìn thấy bằng mắt là điều kiện để đăng ký, cũng không được từ chối việc đăng ký nhãn hiệu là một âm thanh đơn thuần. Ngoài ra, mỗi Bên phải nỗ lực để cho phép đăng ký nhãn hiệu mùi hương. Một Bên có thể đòi hỏi một mô tả ngắn gọn và chính xác hoặc đại diện đồ họa của nhãn hiệu, hoặc cả hai nếu có thể.

Điều này là tương đương với một nghĩa vụ mới, tức là, nghĩa vụ này không được tìm thấy tại TRIPS. Tại Malaysia, mục 3 (2) (a) của Đạo luật nhãn hiệu thương mại 1987 (TMA) định nghĩa sử dụng nhãn hiệu là "sử dụng một sự hiện diện được in ấn hoặc trực quan khác của nhãn hiệu". Định nghĩa này sẽ phải thay đổi vì nó không thể trình bày hoặc sử dụng một mùi hương hoặc nhãn hiệu âm thanh một cách cảm nhận được bằng mắt thường.

Nhãn hiệu tập thể và nhãn hiệu chứng nhận trong TPP

Điều 18.19 quy định rằng mỗi quốc gia phải phải có quy định nhãn hiệu bao gồm nhãn hiệu tập thể và nhãn hiệu chứng nhận. Mỗi Bên quy định rằng các dấu hiệu có thể được xem như chỉ dẫn địa lý có thể được bảo hộ trong hệ thống nhãn hiệu của mình.

Trong khi mục 56 của TMA, chỉ có quy định về nhãn hiệu chứng nhận, không đề cập đến nhãn hiệu tập thể. Đây là điều quan trọng để xác định nhãn hiệu của một tổ chức tập thể, công đoàn, hợp tác xã mà chỉ những thành viên của các tổ chức này có thể sử dụng để xác định chúng với những đặc điểm nhất định của tổ chức; có nhiều tổ chức như vậy ở Malaysia.

Điều 18.19 cũng quy định rằngmột bên không bắt buộc phải có quy định riêng về nhãn hiệu chứng nhận trong hệ thống pháp luật của mình, miễn là các nhãn hiệu đó được bảo hộ. Mặc dù vậy, Cơ quan Sở hữu Trí tuệ của Malaysia (MyIPO) phải áp dụng một số khác biệt khi cung cấp thông tin đăng ký cho các loại nhãn hiệu khác nhau. Việc xử lý kết hợp hiện tại và thiếu sự phân biệt về Giấy chứng nhận đăng ký làm cho nó khó khăn để phân biệt được đăng ký đã được cấp cho một nhãn hiệu chứng nhận hay chưa thay vì một thương hiệu 'bình thường'.

Thương hiệu nổi tiếng

Malaysia đã công nhận thương hiệu nổi tiếng theo TMA. Ví dụ, Mục 14 (1) (d) quy định rằng một thương hiệu không được đăng ký, nếu nó là trùng hoặc gần giống với một thương hiệu khác đã nổi tiếng ở Malaysia và bao gồm hàng hóa hoặc dịch vụ tương tự chủ sở hữu khác.

Điều 18.22 của TPP quy định không bên nào được từ chối bảo hộ nhãn hiệu nổi tiếng nếu chỉ dựa trên (i) thiếu đăng ký nhãn hiệu hàng hoá; (ii) thiếu tên trong danh sách các nhãn hiệu nổi tiếng; hoặc (iii) thiếu sự công nhận trước như là một nhãn hiệu nổi tiếng. Các quy định của Malaysia là phù hợp với quy định này và đang áp dụng Điều 6bis Công ước Paris. Tuy nhiên, TPP có thể yêu cầu xem xét lại nhiều chi tiết trong điều 13B (Quy định về nhãn hiệu thương mại 2000) bởi các chú dẫn trong điều khoản 18.22 đã có định nghĩa thế nào là một nhãn hiệu nổi tiếng, không bên nào được yêu cầu rằng sự nổi tiếng của thương hiệu phải mở rộng vượt ra ngoài bộ phận công chúng thường mua bán sử dụng với hàng hoá, dịch vụ có liên quan đến thương hiệu dó.

Phân loại hàng hóa và dịch vụ

Malaysia đã thông qua Thỏa ước Nice trong năm 2007, nhưng bây giờ chúng ta phải tập trung vào điều khoản 18.25 của TPP. Theo đó,hàng hóa, dịch vụ không đơn thuần phân loại tương tự như cách trước đây mà chúng được phân loại trong cùng một lớp. Trước khi sử dụng phân loại nhãn hiệu trước đó, MyIPO phải kiểm tra chi tiết những đặc điểm kỹ thuật và không chỉ đơn thuần là số lớp giống nhau. Và tất nhiên, hàng hóa, dịch vụ có thể không giống nhau đơn giản chỉ vì chúng được phân loại vào các lớp khác nhau, MyIPO phải thực hành nhuần nhuyễn cách phân loại nhãn hiệu mới theo quy định của TPP.

Không sao chép giấy phép nhãn hiệu

Sự hiện diện của từ "có thể" (thay vì "phải") trong mục 48 (1) của TMA đã luôn luôn được giải thích rằng không bắt buộc phải sao chép giấy phép hoặc người sử dụng, nhưng khuyến khích có. Điều này nhằm để bảo vệ chống lại sự hủy bỏ của một nhãn hiệu nào đó do không sử dụng và quy định các điều kiện lợi ích trong tiểu mục (5). Tức là, việc sử dụng một nhãn hiệu hàng hoá của người sử dụng đã đăng ký sẽ được coi như là được sử dụng bởi người đăng ký.

Lợi ích có điều kiện như vậy có thể không còn nữa do điều khoản 18.27 của TPP. Theo đó, nó quy định không bên nào được yêu cầu sao chép giấy phép nhãn hiệu như vậy để sử dụng một giấy phép sử dụng bởi các chủ sở hữu trong một quá trình có liên quan đến việc mua sắm, duy trì hoặc thực thi các nhãn hiệu.

Theo http://www.worldipreview.com/ - PT

Từ khóa: Tác động, TPP, đối với thương hiệu, Malaysia

Thư viện hội nhập

thu vien


phong ve thuong mai

Video

Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field

Liên kết

 

Lượt truy cập

008789618
Go to top